Lái xe dọc theo dòng thời gian của thế kỷ 20. Chứng kiến cách một thành phố bị chia cắt đã tự khâu lại với nhau để trở thành thủ đô phong cách của Châu Âu.

Rất lâu trước khi có những tòa nhà chọc trời, Berlin là thủ đô của Phổ. Khi xe buýt của bạn uốn lượn qua Cung điện Charlottenburg ở phía tây hoặc Nhà thờ Berlin ở phía đông, bạn đang nhìn vào di sản của triều đại Hohenzollern. Họ đã biến một thị trấn đồn trú đầm lầy thành một trung tâm văn hóa và quân sự của châu Âu. Đại lộ Unter den Linden vĩ đại là nơi trưng bày của họ, một tuyến đường diễu hành hoàng gia rợp bóng cây đoạn dẫn thẳng đến Cung điện Thành phố.
Từ tầng trên, hãy chú ý đến quy mô khổng lồ của các tòa nhà lịch sử. Zeughaus (kho vũ khí cũ), nay là Bảo tàng Lịch sử Đức, và Đại học Humboldt hùng vĩ nói về một thời đại mà Berlin cạnh tranh với Paris và Vienna. Sự tự tin của đế chế này đã đặt nền móng cho sự phát triển bùng nổ của thành phố vào thế kỷ 19 và thiết lập mạng lưới đường phố mà xe buýt chạy ngày nay.

Không có con phố nào ở Berlin nổi tiếng hơn Unter den Linden. Lái xe dọc theo đại lộ này giống như đọc gáy của một cuốn sách lịch sử. Bạn đi qua Nhà hát Opera Quốc gia, Đài tưởng niệm Neue Wache và Bebelplatz, nơi Đức Quốc xã đốt sách vào năm 1933. Ngày nay, đây là trung tâm học tập và nghệ thuật, nhưng những bóng ma của quá khứ không bao giờ xa.
Xuống xe tại đây để khám phá Đảo Bảo tàng, Di sản Thế giới được UNESCO công nhận. Năm bảo tàng đẳng cấp thế giới trên một hòn đảo nhỏ ở sông Spree chứa các kho báu như Bàn thờ Pergamon và Cổng Ishtar. Đó là minh chứng cho những lý tưởng thế kỷ 19 về giáo dục công cộng và nghệ thuật, một nơi ẩn náu yên tĩnh bên trong đô thị nhộn nhịp.

Vào những năm 1920, Berlin là thành phố thú vị nhất trên trái đất: một sự pha trộn hoang dã của jazz, quán rượu, nghệ thuật tiên phong và hỗn loạn chính trị. Khu vực xung quanh Potsdamer Platz có đèn giao thông đầu tiên của châu Âu, biểu tượng của một thành phố đang chạy đua với tương lai. Khi đi trên những con phố hiện đại, hãy tưởng tượng chúng tràn ngập tiếng lách cách của tàu điện và tiếng vo ve của một xã hội đang nhảy múa trên miệng núi lửa.
Nhưng bữa tiệc đã kết thúc đột ngột. Việc Đức Quốc xã lên nắm quyền vào năm 1933 đã thay đổi cảnh quan thành phố mãi mãi. Tuyến xe buýt đưa bạn qua địa điểm của trụ sở Gestapo cũ (nay là Topography of Terror) và tòa nhà Bộ Hàng không khổng lồ, một trong số ít những người khổng lồ của Đức Quốc xã sống sót sau chiến tranh mà không bị hư hại: một lời nhắc nhở lạnh lùng về sự kìm kẹp của chế độ độc tài đối với thành phố.

Tháng 5 năm 1945, Berlin là một biển gạch vụn. Trận Berlin đã san bằng trung tâm thành phố thành một cảnh quan mặt trăng. Nhà thờ Tưởng niệm Kaiser Wilhelm mà bạn đi qua trên Kurfürstendamm đã bị bỏ lại như một chiếc răng gãy, lởm chởm: một tàn tích có chủ ý được bảo tồn như một lời cảnh báo về chiến tranh. Nhìn thấy nó từ xe buýt, được đặt cạnh những trung tâm mua sắm sáng bóng hiện đại, là một trải nghiệm sâu sắc.
Đây là 'Stunde Null' (Giờ số Không). Những người sống sót bò ra khỏi hầm và xây dựng lại một thành phố hầu như không còn tồn tại. Bố cục đường phố bạn lái xe qua đã được bảo tồn, nhưng các tòa nhà thường được xây dựng lại vội vàng hoặc thay thế bằng các khối hiện đại, tạo ra kiến trúc chắp vá xác định Berlin ngày nay.

Trong 28 năm, Berlin không phải là một thành phố, mà là hai. Năm 1961, chính phủ Đông Đức do Liên Xô hậu thuẫn đã xây dựng một bức tường chỉ sau một đêm, cắt đứt đường phố, gia đình và các tuyến giao thông. Tuyến xe buýt tạo ra một cảm giác độc đáo: bạn băng qua những đường viền vô hình từng là 'Todesstreifen' (dải chết). Nơi giao thông hiện đang lưu thông tự do, từng có tháp canh, chó và dây thép gai.
Hướng dẫn âm thanh trở nên không thể thiếu ở đây, chỉ ra nơi 'Bức tường bảo vệ chống phát xít' (như phía Đông gọi nó) đã đứng. Bạn sẽ thoáng thấy một hàng đá cuội đôi được nhúng trong nhựa đường: dấu ấn ma quái của Bức tường uốn lượn qua thành phố, nhắc nhở bạn rằng bạn đang lái xe qua một vết sẹo cũ.

Tại Friedrichstraße, bạn đến Checkpoint Charlie, cửa khẩu biên giới nổi tiếng nhất của Chiến tranh Lạnh. Đây là nơi duy nhất các nhà ngoại giao và quân nhân Đồng minh có thể qua Khu vực Liên Xô. Đó là địa điểm của các cuộc đối đầu xe tăng và những nỗ lực trốn thoát tuyệt vọng. Ngày nay, nó là một điểm du lịch đông đúc với các diễn viên mặc đồng phục, nhưng lịch sử là có thật.
Xuống xe để thăm Bảo tàng Bức tường (Mauermuseum) gần đó để chứng kiến sự khéo léo đáng kinh ngạc của những người trốn thoát đã sử dụng khinh khí cầu, ô tô sửa đổi và đường hầm để chạy sang phương Tây. Sự căng thẳng của những năm tháng đó, được phổ biến bởi tiểu thuyết gián điệp, có thể cảm nhận được khi bạn đứng tại ngã tư siêu cường này.

Khi bạn lái xe qua các quận phía tây như Charlottenburg và Wilmersdorf, bầu không khí thay đổi. Đây là Tây Berlin: một hòn đảo của chủ nghĩa tư bản và dân chủ được bao quanh bởi khối Cộng sản. Để phô trương sự thành công của phương Tây, Kurfürstendamm đã trở thành một nơi trưng bày rực rỡ của sự sang trọng và thương mại, đăng quang bởi cửa hàng bách hóa KaDeWe.
Tây Berlin đã phát triển một nền văn hóa phụ độc đáo, hơi gai góc, thu hút những người phản đối nghĩa vụ quân sự và các nghệ sĩ như David Bowie. Kiến trúc ở đây khác với phương Đông: nhiều chủ nghĩa hiện đại của thập niên 50 hơn và nhiều mặt tiền tư sản thế kỷ 19 sống sót sau chiến tranh tốt hơn so với trung tâm. Nó cảm thấy được thiết lập, rợp bóng cây và tự tin.

Băng qua Alexanderplatz và bạn bước vào nơi trưng bày của Cộng hòa Dân chủ Đức (DDR) cũ. Fernsehturm (Tháp truyền hình) xuyên qua những đám mây, được xây dựng để có thể nhìn thấy khắp thành phố như một biểu tượng của sự vượt trội về công nghệ xã hội chủ nghĩa. Không gian rộng lớn, lộng gió của quảng trường và kiến trúc thô mộc xung quanh nói lên một hệ tư tưởng khác.
Karl-Marx-Allee, một con đường vòng ngắn trên một số tuyến đường, là một đại lộ hoành tráng với các tòa nhà theo phong cách Stalin 'bánh cưới'. Nó được thiết kế cho các cuộc diễu hành lớn và để gây ấn tượng với giai cấp công nhân. Ngày nay, những khu phố này là một trong những nơi sành điệu nhất Berlin, nhưng bộ xương kiến trúc của giấc mơ xã hội chủ nghĩa vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng.

Ngày 9 tháng 11 năm 1989 là một ngày khắc ghi trong lịch sử. Một cuộc họp báo hỏng đã khiến đám đông tràn về các điểm qua biên giới. Những người lính canh, bối rối và không có lệnh, đã mở cổng. Bức tường sụp đổ. Khi xe buýt của bạn đi qua Cổng Brandenburg - từng bị cô lập trong dải chết, giờ là biểu tượng của sự thống nhất - hãy cố gắng tưởng tượng những cảnh tượng hân hoan của đêm đó.
Tái thống nhất là một quá trình hỗn loạn, tốn kém và hưng phấn. Hai hệ thống giao thông, hai lưới điện và hai tư duy phải được hợp nhất. Những chiếc cần cẩu xây dựng thống trị đường chân trời trong hai thập kỷ là những cây kim khâu thành phố lại với nhau. Kết quả là một đô thị liền mạch nhưng đa dạng, nơi Đông và Tây hòa quyện tự do.

Potsdamer Platz là đứa con cưng của Berlin mới. Một vùng đất không người hoang vắng trong những năm Bức tường, nó được xây dựng lại vào những năm 90 bởi các kiến trúc sư ngôi sao thành một trung tâm kính và thép của tương lai. Lái xe ở đây, bạn cảm nhận được nhịp đập của nước Đức hiện đại: trụ sở công ty, rạp chiếu phim và trung tâm mua sắm mọc lên ở nơi những con thỏ từng chạy trong vùng đất không người.
Nó đại diện cho ý chí hướng về phía trước của Berlin. Sony Center với mái che giống như lều và Tháp Kollhoff cung cấp tầm nhìn toàn cảnh. Đó là một sự tương phản sáng bóng với các mặt tiền lỗ chỗ đạn mà bạn có thể đã thấy trước đó, chứng minh rằng Berlin là một thành phố không bao giờ ngừng tái tạo chính mình.

Berlin nổi tiếng với khía cạnh thay thế của nó. East Side Gallery là đoạn dài nhất còn sót lại của Bức tường, được các nghệ sĩ từ khắp nơi trên thế giới vẽ vào năm 1990 để ăn mừng tự do. Bức tranh tường 'Nụ hôn huynh đệ' là biểu tượng. Xuống xe ở đây đặt bạn vào ngưỡng cửa của Friedrichshain, nổi tiếng với các câu lạc bộ techno huyền thoại, chợ trời và quán bar ven sông.
Tinh thần sáng tạo này là những gì thu hút hàng triệu người đến Berlin ngày nay. Từ những người chiếm dụng nhà hoang của thập niên 90 đến các công ty khởi nghiệp công nghệ ngày nay, thành phố có một trái tim vô chính phủ. Xe buýt cho phép bạn nhúng ngón chân một cách an toàn vào những khu vực gai góc, sôi động này trước khi đưa bạn trở lại sự thoải mái của khu vực khách sạn của bạn.

Tuyến đường quanh khúc quanh sông Spree (Spreebogen) thể hiện sự minh bạch của nền dân chủ Đức hiện đại. Tòa nhà Reichstag với mái vòm kính do Norman Foster thiết kế nằm cạnh Phủ Thủ tướng và Paul-Löbe-Haus. Kiến trúc mở, sáng sủa và dễ tiếp cận: một câu trả lời có chủ ý cho các cấu trúc tối tăm, đáng sợ của quá khứ.
Nhìn thấy lá cờ Đức tung bay trên Reichstag là một hình ảnh mạnh mẽ về một quốc gia hòa bình với chính mình và các nước láng giềng. Đó là phòng máy chính trị của châu Âu, nhưng nó nằm trong một khung cảnh giống như công viên, nơi người dân dã ngoại trên bãi cỏ, nhấn mạnh rằng chính phủ phục vụ người dân.

Berlin không phải là một Phố cổ nhỏ gọn như Praha hay Florence đẹp như tranh vẽ; nó là một người khổng lồ rộng lớn, trải dài. Đi bộ giữa Bức tường, Cung điện và Ku'damm sẽ mất nhiều ngày. Xe buýt dệt nên những câu chuyện rải rác này thành một câu chuyện mạch lạc.
Từ vị trí thuận lợi trên tầng trên của bạn, bạn nhìn thấy những vết nứt trên vỉa hè, kiến trúc không khớp và quy mô địa lý của sự chia cắt. Bạn không chỉ nhìn vào các trang web; bạn hiểu bối cảnh. Bạn nhận ra rằng mọi ngóc ngách của Berlin đều đã được tranh giành, xây dựng, phá hủy và xây dựng lại. Đó là lịch sử, thô sơ và không chỉnh sửa, trôi qua cửa sổ của bạn.

Rất lâu trước khi có những tòa nhà chọc trời, Berlin là thủ đô của Phổ. Khi xe buýt của bạn uốn lượn qua Cung điện Charlottenburg ở phía tây hoặc Nhà thờ Berlin ở phía đông, bạn đang nhìn vào di sản của triều đại Hohenzollern. Họ đã biến một thị trấn đồn trú đầm lầy thành một trung tâm văn hóa và quân sự của châu Âu. Đại lộ Unter den Linden vĩ đại là nơi trưng bày của họ, một tuyến đường diễu hành hoàng gia rợp bóng cây đoạn dẫn thẳng đến Cung điện Thành phố.
Từ tầng trên, hãy chú ý đến quy mô khổng lồ của các tòa nhà lịch sử. Zeughaus (kho vũ khí cũ), nay là Bảo tàng Lịch sử Đức, và Đại học Humboldt hùng vĩ nói về một thời đại mà Berlin cạnh tranh với Paris và Vienna. Sự tự tin của đế chế này đã đặt nền móng cho sự phát triển bùng nổ của thành phố vào thế kỷ 19 và thiết lập mạng lưới đường phố mà xe buýt chạy ngày nay.

Không có con phố nào ở Berlin nổi tiếng hơn Unter den Linden. Lái xe dọc theo đại lộ này giống như đọc gáy của một cuốn sách lịch sử. Bạn đi qua Nhà hát Opera Quốc gia, Đài tưởng niệm Neue Wache và Bebelplatz, nơi Đức Quốc xã đốt sách vào năm 1933. Ngày nay, đây là trung tâm học tập và nghệ thuật, nhưng những bóng ma của quá khứ không bao giờ xa.
Xuống xe tại đây để khám phá Đảo Bảo tàng, Di sản Thế giới được UNESCO công nhận. Năm bảo tàng đẳng cấp thế giới trên một hòn đảo nhỏ ở sông Spree chứa các kho báu như Bàn thờ Pergamon và Cổng Ishtar. Đó là minh chứng cho những lý tưởng thế kỷ 19 về giáo dục công cộng và nghệ thuật, một nơi ẩn náu yên tĩnh bên trong đô thị nhộn nhịp.

Vào những năm 1920, Berlin là thành phố thú vị nhất trên trái đất: một sự pha trộn hoang dã của jazz, quán rượu, nghệ thuật tiên phong và hỗn loạn chính trị. Khu vực xung quanh Potsdamer Platz có đèn giao thông đầu tiên của châu Âu, biểu tượng của một thành phố đang chạy đua với tương lai. Khi đi trên những con phố hiện đại, hãy tưởng tượng chúng tràn ngập tiếng lách cách của tàu điện và tiếng vo ve của một xã hội đang nhảy múa trên miệng núi lửa.
Nhưng bữa tiệc đã kết thúc đột ngột. Việc Đức Quốc xã lên nắm quyền vào năm 1933 đã thay đổi cảnh quan thành phố mãi mãi. Tuyến xe buýt đưa bạn qua địa điểm của trụ sở Gestapo cũ (nay là Topography of Terror) và tòa nhà Bộ Hàng không khổng lồ, một trong số ít những người khổng lồ của Đức Quốc xã sống sót sau chiến tranh mà không bị hư hại: một lời nhắc nhở lạnh lùng về sự kìm kẹp của chế độ độc tài đối với thành phố.

Tháng 5 năm 1945, Berlin là một biển gạch vụn. Trận Berlin đã san bằng trung tâm thành phố thành một cảnh quan mặt trăng. Nhà thờ Tưởng niệm Kaiser Wilhelm mà bạn đi qua trên Kurfürstendamm đã bị bỏ lại như một chiếc răng gãy, lởm chởm: một tàn tích có chủ ý được bảo tồn như một lời cảnh báo về chiến tranh. Nhìn thấy nó từ xe buýt, được đặt cạnh những trung tâm mua sắm sáng bóng hiện đại, là một trải nghiệm sâu sắc.
Đây là 'Stunde Null' (Giờ số Không). Những người sống sót bò ra khỏi hầm và xây dựng lại một thành phố hầu như không còn tồn tại. Bố cục đường phố bạn lái xe qua đã được bảo tồn, nhưng các tòa nhà thường được xây dựng lại vội vàng hoặc thay thế bằng các khối hiện đại, tạo ra kiến trúc chắp vá xác định Berlin ngày nay.

Trong 28 năm, Berlin không phải là một thành phố, mà là hai. Năm 1961, chính phủ Đông Đức do Liên Xô hậu thuẫn đã xây dựng một bức tường chỉ sau một đêm, cắt đứt đường phố, gia đình và các tuyến giao thông. Tuyến xe buýt tạo ra một cảm giác độc đáo: bạn băng qua những đường viền vô hình từng là 'Todesstreifen' (dải chết). Nơi giao thông hiện đang lưu thông tự do, từng có tháp canh, chó và dây thép gai.
Hướng dẫn âm thanh trở nên không thể thiếu ở đây, chỉ ra nơi 'Bức tường bảo vệ chống phát xít' (như phía Đông gọi nó) đã đứng. Bạn sẽ thoáng thấy một hàng đá cuội đôi được nhúng trong nhựa đường: dấu ấn ma quái của Bức tường uốn lượn qua thành phố, nhắc nhở bạn rằng bạn đang lái xe qua một vết sẹo cũ.

Tại Friedrichstraße, bạn đến Checkpoint Charlie, cửa khẩu biên giới nổi tiếng nhất của Chiến tranh Lạnh. Đây là nơi duy nhất các nhà ngoại giao và quân nhân Đồng minh có thể qua Khu vực Liên Xô. Đó là địa điểm của các cuộc đối đầu xe tăng và những nỗ lực trốn thoát tuyệt vọng. Ngày nay, nó là một điểm du lịch đông đúc với các diễn viên mặc đồng phục, nhưng lịch sử là có thật.
Xuống xe để thăm Bảo tàng Bức tường (Mauermuseum) gần đó để chứng kiến sự khéo léo đáng kinh ngạc của những người trốn thoát đã sử dụng khinh khí cầu, ô tô sửa đổi và đường hầm để chạy sang phương Tây. Sự căng thẳng của những năm tháng đó, được phổ biến bởi tiểu thuyết gián điệp, có thể cảm nhận được khi bạn đứng tại ngã tư siêu cường này.

Khi bạn lái xe qua các quận phía tây như Charlottenburg và Wilmersdorf, bầu không khí thay đổi. Đây là Tây Berlin: một hòn đảo của chủ nghĩa tư bản và dân chủ được bao quanh bởi khối Cộng sản. Để phô trương sự thành công của phương Tây, Kurfürstendamm đã trở thành một nơi trưng bày rực rỡ của sự sang trọng và thương mại, đăng quang bởi cửa hàng bách hóa KaDeWe.
Tây Berlin đã phát triển một nền văn hóa phụ độc đáo, hơi gai góc, thu hút những người phản đối nghĩa vụ quân sự và các nghệ sĩ như David Bowie. Kiến trúc ở đây khác với phương Đông: nhiều chủ nghĩa hiện đại của thập niên 50 hơn và nhiều mặt tiền tư sản thế kỷ 19 sống sót sau chiến tranh tốt hơn so với trung tâm. Nó cảm thấy được thiết lập, rợp bóng cây và tự tin.

Băng qua Alexanderplatz và bạn bước vào nơi trưng bày của Cộng hòa Dân chủ Đức (DDR) cũ. Fernsehturm (Tháp truyền hình) xuyên qua những đám mây, được xây dựng để có thể nhìn thấy khắp thành phố như một biểu tượng của sự vượt trội về công nghệ xã hội chủ nghĩa. Không gian rộng lớn, lộng gió của quảng trường và kiến trúc thô mộc xung quanh nói lên một hệ tư tưởng khác.
Karl-Marx-Allee, một con đường vòng ngắn trên một số tuyến đường, là một đại lộ hoành tráng với các tòa nhà theo phong cách Stalin 'bánh cưới'. Nó được thiết kế cho các cuộc diễu hành lớn và để gây ấn tượng với giai cấp công nhân. Ngày nay, những khu phố này là một trong những nơi sành điệu nhất Berlin, nhưng bộ xương kiến trúc của giấc mơ xã hội chủ nghĩa vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng.

Ngày 9 tháng 11 năm 1989 là một ngày khắc ghi trong lịch sử. Một cuộc họp báo hỏng đã khiến đám đông tràn về các điểm qua biên giới. Những người lính canh, bối rối và không có lệnh, đã mở cổng. Bức tường sụp đổ. Khi xe buýt của bạn đi qua Cổng Brandenburg - từng bị cô lập trong dải chết, giờ là biểu tượng của sự thống nhất - hãy cố gắng tưởng tượng những cảnh tượng hân hoan của đêm đó.
Tái thống nhất là một quá trình hỗn loạn, tốn kém và hưng phấn. Hai hệ thống giao thông, hai lưới điện và hai tư duy phải được hợp nhất. Những chiếc cần cẩu xây dựng thống trị đường chân trời trong hai thập kỷ là những cây kim khâu thành phố lại với nhau. Kết quả là một đô thị liền mạch nhưng đa dạng, nơi Đông và Tây hòa quyện tự do.

Potsdamer Platz là đứa con cưng của Berlin mới. Một vùng đất không người hoang vắng trong những năm Bức tường, nó được xây dựng lại vào những năm 90 bởi các kiến trúc sư ngôi sao thành một trung tâm kính và thép của tương lai. Lái xe ở đây, bạn cảm nhận được nhịp đập của nước Đức hiện đại: trụ sở công ty, rạp chiếu phim và trung tâm mua sắm mọc lên ở nơi những con thỏ từng chạy trong vùng đất không người.
Nó đại diện cho ý chí hướng về phía trước của Berlin. Sony Center với mái che giống như lều và Tháp Kollhoff cung cấp tầm nhìn toàn cảnh. Đó là một sự tương phản sáng bóng với các mặt tiền lỗ chỗ đạn mà bạn có thể đã thấy trước đó, chứng minh rằng Berlin là một thành phố không bao giờ ngừng tái tạo chính mình.

Berlin nổi tiếng với khía cạnh thay thế của nó. East Side Gallery là đoạn dài nhất còn sót lại của Bức tường, được các nghệ sĩ từ khắp nơi trên thế giới vẽ vào năm 1990 để ăn mừng tự do. Bức tranh tường 'Nụ hôn huynh đệ' là biểu tượng. Xuống xe ở đây đặt bạn vào ngưỡng cửa của Friedrichshain, nổi tiếng với các câu lạc bộ techno huyền thoại, chợ trời và quán bar ven sông.
Tinh thần sáng tạo này là những gì thu hút hàng triệu người đến Berlin ngày nay. Từ những người chiếm dụng nhà hoang của thập niên 90 đến các công ty khởi nghiệp công nghệ ngày nay, thành phố có một trái tim vô chính phủ. Xe buýt cho phép bạn nhúng ngón chân một cách an toàn vào những khu vực gai góc, sôi động này trước khi đưa bạn trở lại sự thoải mái của khu vực khách sạn của bạn.

Tuyến đường quanh khúc quanh sông Spree (Spreebogen) thể hiện sự minh bạch của nền dân chủ Đức hiện đại. Tòa nhà Reichstag với mái vòm kính do Norman Foster thiết kế nằm cạnh Phủ Thủ tướng và Paul-Löbe-Haus. Kiến trúc mở, sáng sủa và dễ tiếp cận: một câu trả lời có chủ ý cho các cấu trúc tối tăm, đáng sợ của quá khứ.
Nhìn thấy lá cờ Đức tung bay trên Reichstag là một hình ảnh mạnh mẽ về một quốc gia hòa bình với chính mình và các nước láng giềng. Đó là phòng máy chính trị của châu Âu, nhưng nó nằm trong một khung cảnh giống như công viên, nơi người dân dã ngoại trên bãi cỏ, nhấn mạnh rằng chính phủ phục vụ người dân.

Berlin không phải là một Phố cổ nhỏ gọn như Praha hay Florence đẹp như tranh vẽ; nó là một người khổng lồ rộng lớn, trải dài. Đi bộ giữa Bức tường, Cung điện và Ku'damm sẽ mất nhiều ngày. Xe buýt dệt nên những câu chuyện rải rác này thành một câu chuyện mạch lạc.
Từ vị trí thuận lợi trên tầng trên của bạn, bạn nhìn thấy những vết nứt trên vỉa hè, kiến trúc không khớp và quy mô địa lý của sự chia cắt. Bạn không chỉ nhìn vào các trang web; bạn hiểu bối cảnh. Bạn nhận ra rằng mọi ngóc ngách của Berlin đều đã được tranh giành, xây dựng, phá hủy và xây dựng lại. Đó là lịch sử, thô sơ và không chỉnh sửa, trôi qua cửa sổ của bạn.